Cực Phẩm Thần Y

Chương 1893


Chương 1893

“Tôi sai chỗ nào?” Tề Minh Thành nhíu mày, không hiểu, trong lòng anh ta dâng lên một loại dự cảm không rõ ràng.

Vũ Lâm Khánh tiếp tục nói: “Sau khi Trần Gia Bảo trả lời xong ‘Tất cả các bệnh đều sinh ra từ sáu khí’, cậu ấy đã trả lời tiếp bốn đề thi, theo thứ tự là ‘Trúng gió và trung khí khác nhau’, ‘Lưu chí chỉ hơi châm phú’, ‘Bệnh ở ngũ tạng’ và ‘Thuật bắt mạch bằng tay’, bốn đề thi này Trần Gia Bảo đã ngồi trả lời trước rất lâu, nhưng khi cậu ấy trả lời lại đặc biệt tỉ mỉ, khiến tôi hết sức hài lòng.”

Mọi người xung quanh lại thấy khiếp sợ, bốn đề thi mà Vũ Lâm Khánh nói tới có độ khó cũng rất cao, nếu như đổi lại là bọn họ, kể cả cho bọn họ thời gian dài thì bọn họ cũng trả lời nhiều lắm là một đến hai đề, nhưng Trần Gia Bảo không những trả lời đúng, mà lại vẫn trả lời bằng miệng, điều này đã chứng minh được cái gì, chứng minh được lý luận y thuật của Trần Gia Bảo ở tất cả các mặt đều lợi hại hơn so với bọn họ, mà lại hơn rất nhiều!

Mà điều quan trọng hơn là, tính thêm cả bốn đề thi này thì Trần Gia Bảo đã trả lời hết tất cả bảy đề, nhiều hơn ba câu so với những người trả lời bốn câu mà thành công thăng cấp tranh tài như Tề Minh Thành và Khương Ngọc, gần như là cao hơn gấp đôi!

Mọi người đều cảm thấy ngất ngây ngây nhất, chuyện phát triển thành thế này đã hoàn toàn vượt quá dự liệu của bọn họ, khiến cho bọn họ trong thời gian ngắn khó mà tiêu hóa được.

Khương Ngọc và Hồng Yến Nhi đã sớm biết y thuật của Trần Gia Bảo lợi hại, nhưng lại không ngờ anh có thể lợi hại đến mức này!

Đôi mắt của hai người lóe lên tia sáng dị thường.

Ở trên đài, Vũ Hoàng Việt kinh ngạc há to mồm nói: “Khó trách sau khi Trần Gia Bảo nộp bài thi thứ nhất lại đến trước mặt ông Khánh nói chuyện lâu như vậy, hóa ra là trả lời bằng miệng bài thi này, sự thật này cũng quá kinh người, Trần gia Bảo đúng là trâu bò thâm hiểm, đây là muốn lên trời sao?!”

“Về sau chú ý một chút, nói ít mấy từ thô bỉ như ‘trâu bò’ thôi, nếu để chị nghe thấy lần nữa, cẩn thận chị đánh em một trận!” Vũ Thanh Ninh vung vẩy nắm đấm, khiến Vũ hoàng Việt giật nảy mình.

Ngay sau đó, Vũ Thanh Ninh nghiêng đầu nhìn về phía Trần Gia Bảo ở xa xa, trầm giọng nói: “Nhưng nói đi nói lại, Trần Gia Bảo đúng là rất trâu bò.”

Vũ Hoàng việt liên tục gật đầu.

Ở một bên khác, đám người đại lão Vũ Hoài Nam cũng vô cùng kinh ngạc, biểu hiện của Trần Gia Bảo ở trận đấu đã hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của bọn họ, thành tựu tương lai sau này của người này không thể đếm được!

Vũ Nhật Minh nheo mắt lại, ông ta đang nghĩ xem làm thế nào để có thể chiêu nhập Trần Gia Bảo về núi Vụ Ẩn của nhà họ Vũ, từ đó tăng cường thực lực của núi Vũ Ẩn.

Trên sân, sắc mặt của Tề Minh Thành hết sức khó coi, đột nhiên cảm thấy chuyện mình nhảy ra khiêu khích Trần Gia Bảo trả lời đúng là một chuyện hài.

Vũ Lâm Khánh nhìn phản ứng kinh ngạc rung động của mọi người xung quanh, ông ta thỏa mãn gật gật đầu, ông ta cảm thấy vẫn chưa khiến mọi người kinh ngạc đủ, tiếp tục cười nói: “Mấy người cho rằng thế này là hết chuyện à? Không không không, sau khi Trần Gia Bảo trả lời bằng miệng xong đề thi, đột nhiên tôi nổi hứng, cho Trần Gia Bảo một đề thi riêng.”

Đám người đều sững sờ.

Hồng Yến Nhi lập tức vội vàng hỏi: “Thưa ngài, ý của ngài là, bài thi cuối cùng của Trần Gia Bảo là tự ngài nghĩ ra?

“Đương nhiên.” Vũ Lâm Khánh cho Hồng Yến Nhi một ánh mắt tán thưởng, nói: “Bài thi bên trên có tất cả ba bài thi, độ khó vô cùng cao, hai bài thi trước là trong quá trình tôi làm nghề y gặp được căn bệnh nan y khó giải quyết, mà bài thi thứ ba này là cảm nhận của tôi về nhân sinh.”

Lúc này, Vũ Lâm Khánh nói ra ba đề thi của bài thi thứ ba ra, cuối cùng kiêu ngạo nói: “Nếu như các người có người có thể đảm nhiệm trả lời một vấn đề khó, tôi có thể làm chủ, phá lệ để các người thăng cấp chính thức tranh tài.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.